Cảm xúc mùa thu mới
Mùa thu lại về, Cảm xúc mùa thu mới năm 2020
Sáng sớm thức giấc bởi cái không khí hơi se se lạnh của cái đất phố thị này nên vớ vội cái chăn để trùm kín từ đầu tới chân. Cũng định ngủ lại nhưng chăng thể nào ngủ lại được. Bỗng dưng thấy nhớ cái nơi mình đã được sinh ra, đã lớn lên 18 năm trời. Mình nhớ nhà kinh!
Nhớ lắm thôi >> https://www.metooo.io/e/thiet-bi-nha-bep-nguyen-khang
Có những thứ ta cần sự tinh tế mới cảm nhận được nó nhưng cũng có những thứ lặng lẽ đến thành vòng xoay bất tận xung quanh chúng ta từ ngàn xưa. Có khi ta chẳng thể nhận ra mùa thu liêu xiêu đang leo lỏi vào từng ngách nhỏ trong lòng thành thị này, nhưng đôi khi chỉ cần ngồi một mình với tách trà hay ly cà phê ta cũng cảm nhận được mùa thu đang len lén quanh đây với chúng ta.
Khi ta thoáng cảm nhận được một mùa trong năm ấy cũng là lúc ta sắp mất đi một mùa sẽ trôi vào vô thức. Hình như mùa thu đang thấp thoáng đâu đây!
Mùa thu đến cùng khoảng bình lặng trong tâm hồn mỗi con người, đôi mắt con người buồn miên man và nhìn vào xa miên man, nụ cười thì ấm áp đến lạ kì, khuôn mặt con người cũng dịu hiền hơn, nhưng nó cũng đem lại nhiều cảm giác mà ta thấy buồn miên man, nói theo nguyên lí thì buồn vì không biết mình buồn…?
Mùa thu đến nhưng thật không rõ nét, chưa có sắc hoa vàng của cúc dại đại đóa, chưa có cảnh lá vàng sơ xác bay trong gió chiều mà chỉ có những quả phượng cong oèn đen đủi đang treo trên cành cây hay nhưng bông phượng cuối mùa còn lất phất trên cây.
Thu không điệu đà, không trau chuốc như Xuân, không hừng hực như, oi bức như Hạ bất tận, lại không lạnh lẽo hay cô đơn như Đông. Thu mang đầy vẻ quyết rũ, dịu dàng và xao xuyến mà lại đầy tinh tế như người con gái Việt Nam.
Mùa thu có cái se se lạnh của nhưng cơn gió lạ, có những chiếc lá vàng tự lao mình khỏi cây, của nền trời trong xanh, của những tia nắng vàng nhạt nhòa trong buổi chiều tà…
Một vạt nắng chiều đang đi lang thang nơi thành phố náo nhiệt này, một mình ta ngồi giữa căn phòng nhỏ mà lại rộng thênh thang…
Vào buổi đêm, thử nhắm mắt và lắng nghe cái âm thanh của những chiếc lá vàng rơi thật nhẹ nhàng, bất giác phát hiện ra rằng cuộc sống quanh ta có rất nhiều để suy nghĩ và khám phá.
Nếu khi ta còn bé thì mùa thu đi qua tức là mùa tựu trường, mùa được gặp lại bạn bè, mùa của những ước mơ được thực hiện. Nhưng con người đâu thể mãi là trẻ con được(nếu có thể mãi là trẻ con thì tốt), con người cũng có lúc phải lớn lên, phải trưởng thành, phải biết suy nghĩ cho mình và cho mọi người xung quanh. Cuộc sống mang cho con người ta niềm vui cũng có thể mang lại cho họ nỗi buồn. Nhưng phải biết quên đi nỗi buồn và tạo ra niềm vui cho mình và cho người khác, đó mới chính là cuộc sống, cũng chính là ý nghĩa mà mùa thu mang đến_ nhẹ nhàng nhưng ấm áp.
Ban có biết tôi nhớ nhà lắm không >> https://gab.com/samnhung
Có khi nào sau giờ học bạn thả mình vào bầu không khí của mùa thu đầy nắng vàng này chưa nhỉ. Có khi nào bạn nhận được một chiếc lá từ đâu rơi tới không nhỉ! Đừng giữ chiếc lá trong tay(vì thực tế nó không phải là của chính mình), đừng khép chặt tâm hồn, mà hãy để chiếc lá theo làn gió bay đi đến một nơi thật xa, hãy để nỗi buồn hôm nay trôi vào quá khứ, chiếc lá kia ra đi để lại cho mình nhiều tiếc nuối. Nhưng quanh mình vẫn còn nhiều người vẫn đang dõi theo và quan tâm tới bước chân mình đi_ gia đình, bạn bè, đồng nghiệp và thầy cô. Rồi đến một ngày nào đó mình sẽ nhận ra giá trị mà mùa thu mang đến cho chúng ta. Thu mãi là thu, mãi là niềm cảm hứng bất tận của chúng ta…
Bạn ơi, hãy nắm tay người mà bạn thương yêu dạo bước trên con đường đầy lá vàng mùa thu.
Nhận xét
Đăng nhận xét